Chỉ cần anh và em còn sống thì dù giàu hay nghèo, anh cũng sẽ luôn ở bên em

"Đi thôi, chúng ta phải rời nơi đây thôi. Văn Tú, quên hết đi em, chúng ta sẽ không bao giờ quay bán xe air blade lại đây nữa. Chúng ta sẽ làm lại từ đầu." Kiến Nhất giơ tay về phía Văn Tú, cậu ta đã đeo sẵn ba lô từ bao giờ. Văn Tú không còn cách nào, đành giơ tay cho cậu ta. Kiến Nhất nở nụ cười rạng rỡ, nắm lấy tay Văn Tú đi xuống núi. Không biết đi được bao lâu, bỗng nhiên Văn Tú chợt hỏi Kiến Nhất: "Anh Kiến Nhất, còn công ty mua xe air blade của bố anh thì sao? Không phải là nếu không có vốn thì chẳng mấy sẽ phải tuyên bố phá sản hay sao?"

"Không sao. Chỉ cần anh và em còn sống thì dù giàu hay nghèo, anh cũng sẽ luôn ở bên em." Kiến Nhất dịu dàng trả lời, trong lúc đó cậu ta phát hiện thấy răng mình va vào nhau lập cập, đến độ không thể kiểm soát. Cậu ta giơ cánh tay giá xe honda air blade lên thì vết thương đã loét đen sì, miệng vết thương nhầy nhụa, có màu nho chín nẫu, có lẽ chất độc đã từ đó đi thẳng vào mạch máu. Kiến Nhất chợt nghĩ đến việc này, thảo nào Ngải Vân trước lúc chết vẫn còn nở nụ cười chế giễu. Hóa ra lúc đâm dao vào ngực Ngải Vân, Kiến Nhất đã đâm thủng cả lọ thuốc độc, và vết thương này cũng sẽ nhanh chóng làm anh ta chết. Có phải là báo ứng không? Kiến Nhất căm ghét số phận này, tại sao mình luôn là người cuối cùng có được rồi lại nhanh chóng bị lấy mất. Văn Tú không để ý đến ánh mắt của Kiến Nhất, khó nhọc kéo lê anh ta về phía trước. Kiến Nhất nhìn chăm chú vào gáy Văn Tú và móc túi áo, lấy ra liều thuốc đông máu cuối cùng. Giết cô ấy ư? Cô ấy sẽ là vật tế sống cho mình? Món tiền bảo hiểm mua cho cô ấy cũng có rồi, công ty bố mình sẽ được khoản tiền đó. Mình chết rồi sẽ chẳng có ai nghi ngờ đến kế hoạch leo núi này của mình. Kiến Nhất cầm kim tiêm định cắm phập vào cái cổ mềm mại, trắng như tuyết của Văn Tú. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Trang trí nhà cửa, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dungcuanuong.com

Leave a Reply