Chính uỷ Linh đưa chai rượu ra trước mặt

biển, ông đến bên lan can. Nhìn mặt nứơc một lúc rồi ông ngẩng đầu lên ngó nghiêng xung quanh như tìm kiếm vật gì. Đó là thuyền trưởng Sơn. Một lúc sau từ cuối tàu thêm một ngưòi đàn ông nữa dáng dấp thấp bé. Nước da vốn trắng giờ đã chuyển sang màu nâu vàng. Mặt ông luôn luôn nhô ra phía trứơc có lẽ bởi chiếc mũi có chóp nhọn hơi hếch và đôi tai có dái tai dầy, chảy xệ xuống. Bên vai hơi lệch của ông đeo chiếc túi vải thô. Ông tên là Linh, chính uỷ của tàu Hạnh Phúc. Tay ông Linh cầm chai Santori mà rượu trong chai chỉ còn lưng lửng. Thuyền trưởng Sơn nhíu mắt nhìn chai rượu trên tay chính uỷ Linh :

– Rượu à. Ở đâu mà có của quí thế? Tuyệt thật. Lởm khởm thế nào sáng này tôi lại câu được một con mực ống, thêm con cá nhám con. Đây đây. Lúc chờ ông đi lang thang quanh tầu tôi đã chế biến mấy món.

Nói xong ông chui vào khung cửa đang có cánh cửa sắt dầy sụ được móc vào vách sắt bằng một cái móc to chớm rỉ. Một lúc sau ông bê chiếc chảo nhỏ đang bốc hơi nghi ngút:

– May thư viện còn ít biệt thự vinpearl nha trang sách nên có cái mà đun dần. Không hai thằng liên tục chén mì sống là cái chắc. Hôm nay đốt bộ Thuỷ hử rồi đây. Cừ đà này mấy bộ Tam quốc, Đông Chu Liệt Quốc rồi tuyển tập này nọ cũng phải đốt mất. Khổ. Mấy bộ ấy phải bóc bìa mới đun được. Hình như bìa giấy pha nhựa cứng thì phải, nên khi đun bốc lên mùi khét khó chịu lắm…. Rượu. Tuyệt vời. Ly đây. Của quí hiếm này ở đâu đấy ?

Chính uỷ Linh đưa chai rượu ra trước mặt, đầu khẽ lắc lắc :

– Tôi thấy nó ở chỗ hốc góc hầm hàng số một. Tôi đoán của này chắc là do tay Hùng thuỷ thủ trưởng mang xuống uống giải sầu đây. Đúng cái hôm mình sắp đi vào vùng biển Ca ri bê. Nó lại nghĩ đến hai đứa con nó. Vợ nó thì như thế nên cu cậu buồn. Hôm tôi làm công tác tư tưởng cho nó. Mới đầu thấy cu cậu dằn dỗi, làm mình làm mẩy lắm. Sau, thấy có vẻ yên yên… 

Chủ đề Tin tức bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply