Cô đã đủ tự tin để gọi Lam

Lam ngồi thẳng lưng trên ghế. Phía bên kia bàn bếp, Lam Hải đang dịu dàng nhào bột với sữa. Những ngón tay rất mảnh đều đặn, nhịp nhàng. Ánh mắt cô khoan thai, từ tốn. Thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Lam mỉm cười. Sự rạng rỡ đó. Hình như Lam đã nhìn thấy nó từ rất lâu. Ở đâu đó, cũng chính trong gian bếp này. Nó lấp lánh, kỳ diệu. Và giản dị như hơi thở, khiến đối diện quên mất mọi ngôn từ. Lam Hải di chuyển các vật dụng theo trật tự mua đồ thanh lý gọn gàng, trên bàn bếp không có một khắc nào rối loạn. Những động tác tỉ mỉ, mềm mại nối tiếp nhau. Đều đặn. Ung dung. Nhưng đầy trách nhiệm.

Lam vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế.

Đồng hồ hẹn giờ reo rộn rã. Lam Hải mở lò nướng, cẩn trọng mang ra một khuôn bánh lớn. Cô dùng dao cắt một miếng lớn, rắc một ít đường quế, nhẹ nhàng đặt lên đĩa, rót trà và mang bán màn hình máy tính cũ đến cho Lam. Lam Hải cười ấm áp.

– Em ăn đi.

Bốn mươi lăm phút sau khi gặp mặt, cô đã đủ tự tin để gọi Lam là em dù chưa hề biết tuổi của nhau.

– Bánh táo nướng bột quế à? Tôi đã hy vọng một món gì đặc biệt hơn thế này.

– Một món ăn đặc biệt hay không, tôi nghĩ không phải do thành phần hay cách nấu mà là do khi em ăn, em sẽ cảm thấy được gì.

– Vậy, theo chị, tôi sẽ cảm thấy gì từ cái bánh táo này?

Lam Hải nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống cạnh Lam. Không gian ấm mùi bánh nóng ngòn ngọt. 

Chủ đề Trang trí nhà cửa bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply