Dầu sao những ngày sau đó, các thành viên trong gia đình bác đã khiến tôi trở nên hòa nhập và thích nghi

cả gia đình vẫn ngủ li bì. Giờ tôi thu mình bên chiếc vali, cảm thấy vô cùng cô đơn trong những ngày mơ hồ sắp tới, cô đơn trong giai điệu xa lạ của “Let it be”, “Imagine”. Tôi đã quen với việc ít khi được ở gần cha mẹ, nhưng nếu được ở lại trong chính ngôi nhà của mình, ít ra tôi còn cảm thấy một nỗi thân thuộc tỏa ra từ những đồ vật cũ kỹ đã qua nhiều vết tay người.

Dầu sao những ngày sau đó, các thành viên trong gia đình bác đã khiến tôi trở nên hòa nhập và thích nghi với một nơi ở mới. Tôi bắt đầu thích không khí lúc nào cũng nhộn nhịp khi mà cửa chính và cửa ngách luôn mở sáng trưa chiều tối để trẻ con, người già, thanh niên trong khu phố có thể ghé vào bất kể lúc nào. Họ nghe nhạc, xem ti vi, đọc báo, ngồi tư lự hoặc trò chuyện tự nhiên như trong quán cà phê. Một lát rồi lại kéo nhau đi, thậm chí đôi lúc tòa m3 vinhomes metropolis còn không cần phải chào hỏi chủ nhà nữa. Gia đình bác có một lối sống kỳ lạ như thế, một không gian mở không khi nào vắng thiếu tiếng người. Sống ở đây, tôi cũng không bị “nắn” quá nhiều, cho đến một hôm. Như thường lệ, có vài anh trong ngõ hay sang nhà bác chơi. Khi họ về, bác trai mắng chị em tôi té tát.

– Bận sau mấy đứa con trai vào đây chơi chúng bay không được cho chúng ngồi lên mép giường. Muốn ngồi thì phải kéo ghế, bằng không thì ngồi phệt xuống đất. Giường chúng bay là giường con gái. Ngày xưa nam nữ thụ thụ bất Vinhomes Metropolis thân, các cụ còn dạy “Nếu người con trai đã ngồi đâu rồi, khi đứng lên người con gái muốn ngồi phải nhích sang bên cạnh một khoảng chứ không được ngồi đúng chỗ con trai vừa ngồi”. Giờ chúng bay cứ vô tư ngồi cả lên giường của nhau… Con gái con lứa… 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Thế giới, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dungcuanuong.com

Leave a Reply