Điện ảnh còn là thị trường (P2)

Cách đây 10 năm, điện ảnh Hàn Quốc gặp phải con khủng hoảng trâm trọng trước sự tấn công ồ ạt của làn sóng phim Mỹ, Hongkong, Đài Loan V.V.. du học nhật.. Trước tình hình đó những người làm điện ảnh Hàn Quốc nhất loạt rủ nhau mặc áo tang, xuống đường tuần hành để đưa ma nền điện ảnh dân tộc. Họ khiêng một chiếc quan tài lớn tượng trưng cho điện ảnh Hàn Quốc đã chết. Họ không xin nhà nước ngân sách, họ chỉ yêu cầu nhà nước hãy cứu lấy nền điện ảnh dân tộc bằng cách dành cho nó một thị trường để tiêu thụ các sản phẩm của mình xuat khau lao dong. Kết quả Chính phủ Hàn Quốc đã ban hành một quy định bắt buộc tất cả các rạp chiếu bóng trên toàn quốc phải dành mỗi năm 140 ngày để chiếu phim Hàn Quốc. Thoạt đầu các nhà sản xuất phim và các rạp bị lỗ nặng.

Khán giả đang quen xem phim nước ngoài không dễ dàng chấp nhận xem phim trong nước với trình độ kỹ thuật và nghệ thuật còn non kém

Nhưng chính sự thua lỗ đó buộc các nhà sản xuất phim phải bằng mọi cách nâng cao chất lượng các sản phẩm cuả mình, các rạp chiếu bóng phải tìm mọi cách để lôi kéo người xem đến rạp nhận làm báo cáo thuế. Và họ đã làm được điều đó bởi các nhà sản xuất phim lẫn chiếu phim ở Hàn Quốc đều là những nhà doanh nghiệp tư nhân, tiền sản xuất phim là tiền túi của họ bỏ ra, rạp chiếu bóng cũng là rạp do họ bỏ tiền ra xây hoặc mua lại. Nếu họ không tìm mọi cách để tồn tại thì họ sẽ bị phá sản. Bằng những nỗ lực như vậy điện ảnh Hàn quốc dần dần hồi sinh, có chỗ đứng không những trong nước mà còn ở cả nước ngoài (như ở Việt Nam chẳng hạn). Điện ảnh Hàn Quốc trở thành một nền điện ảnh có uy tín ở Châu Á và thế giới ở các nước trên thế giới, ai cũng có thể kinh doanh sản xuất phim, miễn tuân thủ đúng luật pháp.

Nhà nước chỉ thể hiện trách nhiệm của mình ở việc bảo hộ nền điện ảnh dân tộc. Còn việc làm ăn lỗ lãi rạ sao Nhà nước không chịu trách nhiệm, đó là trách nhiệm của từng cá nhân, tập thể tự nguyên coi điện ảnh là một nghề như bất cứ mọi nghề nào khác trong xã hội. Nhà nước Pháp được coi là nhà nước có trách nhiệm nhất đối với nền điện ảnh dân tộc. Chính phủ Pháp mỗi năm dành ra một ngân sách khá lớn để tài trợ cho điện ảnh Pháp và điện ảnh các nước trong cộng đồng Pháp ngữ, nhưng không phải để bù lỗ cho các phim.

Đối với khu vực sản xuất, chính phủ Pháp chỉ tài trợ cho một phần tư số phim sản xuất trong nước (phần lớn cho các phim đầu tay của các đạo diễn trẻ) nhưng tài trợ tối đa không quá 30% kinh phí sản xuất trung bình của một bộ phim. Nơi tài trợ nhiều nhất cho điện ảnh Pháp lại là một kênh truyền hình tư nhân có tên là Canal +. Mỗi năm Canal + tài trợ cho 50% số phim sản xuất ở Pháp và cũng chỉ tài trợ cho mỗi phim tối đa không quá 30% kinh phí. 70% kinh phí còn lại các nhà sản xuất phim phải tự huy động. Không có một nhà nước nào bỏ ra 100% kinh phí để sản xuất những phim gọi là phim của nhà nước (trừ một số phim tư liệu mà nhà nước thấy cần lưu trữ). 

website http://dungcuanuong.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Món ngon.

Leave a Reply