Hắn đang theo dõi tôi

Hắn đang theo dõi tôi, cái kẻ hung bạo ấy! Chúng tôi phải thay khóa cửa mới. Và có thể phải tòa căn hộ vinhomes metropolis liễu giai nhờ đến sự can thiệp của cảnh sát. Vào ban đêm, tôi sẽ thấy an toàn hơn nhiều nếu có một sĩ quan đỗ xe bên lề đường.

“Mẹ định nói với con chuyện này,” mẹ nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, “nhưng mẹ không biết lúc nào là thích hợp.”

Tôi cau mày. “Có chuyện gì thế ạ?”

Bà cất tiếng thở dài, băn khoăn. “Mẹ đang định bán căn nhà trại toa m2 vinhomes metropolis này.”

“Gì ạ? Tại sao ạ?”

“Mẹ con ta đã vật lộn kiếm sống một năm nay, và mẹ không kiếm được nhiều tiền như mong đợi. Mẹ đang định tìm việc làm thêm, nhưng thực sự mẹ không chắc mình có đủ thời gian để làm không.” Bà cười buồn. “Lương của Dorothea không nhiều, nhưng đó là khoản tiền phụ trội mà chúng ta khó có thể chi trả nữa. Điều duy nhất mẹ có chính sách bán hàng vinhomes metropolis liễu giai thể nghĩ tới là chuyển đến một căn nhà nhỏ hơn. Hoặc một căn hộ chung cư.”

“Nhưng đây là nhà của chúng ta mà mẹ!” Tất cả các ký ức của tôi đều ở đây. Ký ức về bố tôi cũng ở đây. Tôi không thể tin nổi là mẹ lại không nghĩ về điều ấy. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để được ở lại ngôi nhà yêu quý này.

“Mẹ sẽ đợi thêm ba tháng nữa,” bà nói. “Nhưng mẹ không muốn con nuôi hy vọng.”

Lúc đó tôi biết mình không thể kể cho bà nghe về kẻ trùm mặt nạ. Nếu không mai bà sẽ bỏ việc. Bà sẽ kiếm một công việc gần nhà, và lúc đó mẹ con tôi sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc bán căn nhà trại.

“Hãy nói về thứ gì đó tươi sáng hơn,” mẹ tôi nói và mỉm cười. “Bữa tối thế nào con?”

“Tốt ạ,” tôi buồn rầu nói. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Giáo dục tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply