Không như hầu hết các sân bay khác

Luang Prabang không có khủng bố

Không như hầu hết các sân bay khác (thường chỉ kiểm tra hành lý trước khi vào phòng chờ), ngay lúc vừa bước chân vào cửa sân bay Luang Prabang, tôi đã phải cho hành lý vào máy soi. Và một ông khách sau khi kiểm tra thấy có chiếc bật lửa nhựa (nhưng vì nạm một mẩu sắt làm máy tự động kêu “tít” lên) liền bị nhân viên hải quan tịch thu ngay tức khắc. Lúc qua cửa hải quan, tôi còn bị bác hải quan hỏi tỉ mỉ hôm qua đã nghỉ lại khách sạn tên là gì để kiểm tra độ xác thực của khách du lịch. Nhìn chung sân bay Luang Prabang tuân thủ, có phần khắt khe hơn nhiều sân bay khác, đúng tinh thần chung là đảm bảo an toàn cho hành khách, chống buôn lậu, chống khủng bố. Tôi vào phòng chờ, song nửa tiếng sau, trên loa thông báo chuyến bay bị hoãn lại một tiếng (trên thực tế máy ảnh cũ là gần hai tiếng). Nguyên tắc là đã vào phòng chờ thì nội bất xuất ngoại bất nhập. Nhưng vì quá sốt ruột nên nhiều người chạy ra tìm ai đó để hỏi thăm tình hình. Cả sân bay vắng lặng như tờ, không một hoạt động, không quán ăn, không sạp báo, không shop bán đồ lưu niệm như chí ít một sân bay quốc tế phải như thế. Nhân viên đã về gần hết, chỉ còn sót lại vài người trực. Tôi đánh bạo chạy ra tận ngoài sảnh (vì không có ai cản lại), rồi yên chí đi hẳn ra ngoài… đường để mua đồ ăn. Mua được dăm quả trứng vịt lộn và vài cái nem chua, tôi quay vào, bụng nghĩ cách làm thế nào cho mấy thứ đồ này qua máy soi mà không vỡ tan tành. Nhưng tuyệt nhiên không ai hỏi đến tôi cả. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Bất động sản để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply