Mặt ông đồ thưỡn ra

Thôi, đúng rồi!

Mặt ông đồ thưỡn ra. Những tiếng pháo giẫy đành đạch như một thằng bé con hỗn láo. Ông đồ nhìn bà đồ thì vừa gặp đôi mắt bà nhìn ông. Và cả hai cùng vội nhìn xuống đất. Bỗng bà hai Du, ở bên ngoài nhà ông đồ một ngõ, le te chạy vào. Chửa kịp chào hỏi ai, bà đã mà cà mà cập:

– Từ thuở cha mẹ đẻ đến giờ tôi mới nghe một bánh pháo dài đến thế. Sung sướng chửa? Nhà người ta đã hay thì hay đủ cách. Con rể đấy!

Bà đồ vờ vịt hỏi:

– Nhà ai thế cụ?

– Nhà ông hàn đấy. Chồng cô Duyên. Cậu phán Sinh ấy mà! Mặt ông đồ xám lại..

– Ô hay! Tôi cứ tưởng cậu ta là cháu!.

–  Thì  tôi  cũng  tưởng.  Ai  ngờ  cậu  ta  lại  là  chồng  cô

Duyên. Thôi? Chào ông! Chào bà!

Nói chưa dứt câu, bà hai đã lại le te chạy đi nhà khác để khoe cái tin quan trọng ấy. Ông đồ thở dài thành tiếng rên:

– Thôi. Thế thì nó chẳng vào nhà mình nữa đâu. Dọn cơm mà ăn thôi.

Một lát sau cả nhà mua đồ thanh lý ngồi ăn. Người nhìn ra sân, người nhìn vào bát. Chẳng ai dám nhìn ai. Cơm trắng, cá ngon. Giò thịt đầy mâm. Bánh chưng rền lắm. Nhưng sao ông đồ cứ nghẹn luôn mãi thế? Cùng bất đắc dĩ, bà phải bảo:

– Thôi ông ạ, con mình không lấy nó thì lấy người khác, đã ế đâu mà sợ? Ông đừng nghĩ nữa..

Phải, phải, bà đồ ạ! Nhưng mà.. Nhưng mà cả một bát họ tiêu vào cái tết!. Ông đồ lại nghẹn thêm cái nữa. Đôi mắt ông ầng ậng nước. Ông đã nhìn trước thấy con gái ông sau  cái  tết  này,  đem  cái  thắt  lưng  và  cái  yếm  còn  mới nguyên dạm bán lại cho hết người này đến bán màn hình máy tính cũ người nọ để lấy tiền đóng họ cho nhà bà lý Vinh..

Tiểu thuyết thứ bảy, số 4 7 – Xuân Quý Mùi. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Dịch vụ tại đây và còn rất nhiều tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply