Mối cảm tình ấy lại không nảy nở qua những lần gặp ông

Mối cảm tình ấy lại không nảy nở qua những lần gặp ông, vì cho tới hôm đến nhà ông lần đầu, sau ngày ông trưng bày 55 bức thư pháp, tượng trưng cho 55 năm giải phóng Thủ đô (10/1954- 10/2009), tại vườn hoa Lý Thái Tổ, Hà Nội, thì tôi chưa lần nào ngồi trò chuyện với ông, mà chỉ nghe kể về ông qua lời mấy người bạn của ông, tôi quen.

Người tôi nghe nói về ông lần đầu, lại với một cách nói thật bỗ bã, tay này có học tý chữ Hán nào đâu, thế mà giờ lại viết thư pháp vào loại nhất Hải Phòng, mới lạ. Thế thì lạ thật. Và đúng như anh nói. Ông Lê Thiên Lý, tên ông già ngồi viết thư pháp ở đền Trạng Trình mà tôi mấy lần đứng xếp hàng xin chữ, người quê xã Hợp Đức, huyện Kiến Thụy, nay đang ở ngõ Hàng Gà, phố Nguyễn Đức Cảnh, Hải Phòng, đúng là chưa từng học chữ Hán ở trường nào. Chính xác là có ba năm (1963-1965) ngồi ghế trường cấp ba Kiến An, như bao học sinh cấp ba hồi ấy, Lê Thiên Lý được học mỗi tuần hai tiết Trung văn. Nhưng đấy lại là hai tiết học làm cậu học trò Lý mê mải Condotel Tran Phu nhất. Không chỉ ở trường chăm chú nghe giảng, nắn nót viết từng chữ, mà về nhà hầu như học các môn xong lúc nào là bỏ sách Trung văn ra tập viết lúc ấy. Viết nhiều đến nỗi có hôm không còn giấy để viết, phải viết đè lên mặt giấy chữ quốc ngữ. Ngay đến cây bút viết chữ Trung trò Lý cũng sửa thật đẹp, không khác mấy kiểu bút các cụ viết chữ nho. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Tin tức trong website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply