Nếu trốn chạy cảm xúc thật

Chuyến xe ấy, lao trong đêm Sài Gòn từ ồn ào rồi cũng thành tĩnh mịch, từ đông người rồi cũng thành ra chẳng còn một ai. Chỉ còn họ, những kẻ đã không còn biết ngày mai là gì nữa… Hôn để mà chia tay. Hôn để mà đo độ dài của những con đường với ngã tư và đèn xanh đỏ ở Sài Gòn…

Tôi sẽ không kể đoạn kết của họ. Cũng sẽ không nói thêm rằng trong và sau chuyến xe ấy, chuyện gì đã diễn ra. Rằng họ có trao luôn cho nhau những khao khát bùng cháy nhất, thầm kín nhất, để rồi chia tay nhau hay không… Tôi tin câu chuyện vẫn còn tiếp tục, bằng cách này hay cách khác, như muôn hình vạn trạng cách họ đã chọn để mà yêu nhau. Tôi hồ nghi tình yêu mà họ đã nói rằng dành cho Sài Gòn. Hình như đó chỉ là một cách nói khác mà thôi…

Hạnh phúc thật trọn vẹn để rồi chia tay nhau. Như kiểu bữa cơm thịnh soạn cuối cùng của kẻ tử tù. Kẻ tử tù, dù biết ăn xong bữa cơm ấy, hắn sẽ không tồn tại nữa. Nhưng 100% kẻ tử tù sẽ tiếp tục hy vọng. Niềm hy vọng luôn cháy lên khi người ta được nếm trải qua mùi vị của hạnh phúc cuối cùng. Hãy mở ra con đường hy vọng ấy bằng niềm tin dù có mơ hồ mà chúng ta vẫn dành cho nhau… Sài Gòn bé hay rộng lớn cuối cùng cũng chỉ là một thành phố. Giới hạn sẽ làm những ngã tư đèn xanh đỏ không thể nào cứ mãi dài ra được. Muốn biết Sài Gòn bao nhiêu đèn đỏ, hỏi anh quản lý giao thông, ắt sẽ ra Euro 2016 con số chính xác. Những đo đếm chỉ trở nên mơ hồ và vô định khi ta đếm bằng những nụ hôn.

Nếu mỗi khi đến ngã tư, ta hôn người tình của ta một lần, thì chắc Sài Gòn sẽ chẳng còn “bé vậy” nữa, phải không…

4/12/2013

 

Nếu trốn chạy sự thật, di trá được bao lâu?

Cho những cảm xúc của tháng 9 năm 2013

 

Nếu trốn chạy cảm xúc thật, sẽ trốn được bao lâu?

 

Nếu trốn chạy sự thật, dối trá được bao lâu?

 

Nếu trốn chạy chính mình, bình yên được bao lâu?… 

http://dungcuanuong.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Chứng khoán hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Tags:

Leave a Reply