Parker giữ tay cô ta xuống

Eta Fitzgerald nhìn đi chỗ khác và lại thở dài, mặt cô ta xẹp xuống như tự thú nhận sự thất bại. Điện thoại reo, cô ta nhấc máy lên và lịch sự bảo người gọi chờ.

– Đó là một cuộc gọi muộn. – Cô ta nói với Parker, mắt nhìn dán vào quầy.

– Bản kê đâu?

– Người đưa thư vẫn đang giữ nó. Nó chưa đem về để khớp. Lúc đó trời đang mưa to và tôi đóng cửa để về nhà với bọn trẻ.

– Thế hôm nay nó có làm việc không?

– Nó vẫn chưa đến.

– Tại sao lại thế?

Cô ta làm bộ mặt chanh chua.

– Tôi không biết. Tôi có phải là mẹ nó đâu. Một vài đứa cứ vào làm rồi lại thôi. Một vài đứa thì làm thêm cả những công việc khác ngoài việc này. Tôi không theo dõi chúng.

Parker lấy tòa m3 vinhomes metropolis từ túi bên trong áo khóac ra một cuốn sổ.

– Tên nó là gì?

– J.C

– J.C là viết tắt của chữ gì?

– Nó là viết tắt của J.C. – Cô ta có vẻ lo lắng.- Đó là tên mà chúng tôi gọi nó: J.C. Số 16.

– Nó sống ở đâu?

– Tôi không biết.

– Phải có gì đó trong hồ sơ nhân viên chứ?

– Nó là người thứ 1099 rồi. Chúng tôi không có hồ sơ.

Vinhomes Metropolis Nó là nhân viên ký hợp đồng tự do. – Parker nói.- Không hợp đồng giấy tờ, không bảo hiểm y tế?

– Đúng vậy.

– Tôi đánh bạo đoán thử và có thể nói rằng nó thậm chí được thanh toán lương bằng tiền mặt.

– Việc đó phòng tôi không phụ trách. – Eta cáu kỉnh nói.

– Anh có muốn tôi gọi về để lấy lệnh khám không? – Ruiz hỏi Parker, tay rút điện thoại di động từ trong túi ra.

Parker giữ tay cô ta xuống. Anh vẫn chú ý tới người điều vận.

– Cô có số điện thoại của nó không?

– Nó không có điện thọai.

Ruiz bực tức và bắt đầu bấm số. 

http://dungcuanuong.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Gia dụng hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Leave a Reply