Sau khi tranh luận như các bác sĩ hội chẩn một căn bệnh hiểm nghèo

Phải, nước suối trong vắt và lương khô dòn tan… cả hai thứ dư dật nếu chúng tôi ra được khỏi hang. Cổ họng tôi, và chắc cả bọn cũng thế, nước miếng ứa bặp miệng. Chúng tôi sẽ sống, tất nhiên rồi, sẽ về phép, sẽ được gặp mẹ và bạn bè. Chiến tranh sẽ kết thúc, và chúng tôi sẽ lấy chồng, sinh con đẻ cái…

Nhưng mãi sau, chẳng đứa nào nghe thêm tiếng súng nào nữa.

–  Lạ quá, sao lâu thế nhỉ…? Một đứa sốt ruột nói.

–  Có lẽ… họ đang đi điều thêm xà beng, búa tạ… ở đại đội Mười Hai.

–  Xà beng, búa tạ… thì có mà sang năm… Lúc đó vào nhặt hài cốt là vừa…

–   Phải dùng bộc phá cơ… Bộc phá nghìn cân ấy…

–  Trời ơi… Thế thì chỉ còn…vào nhặt  thịt nát thôi…

–  Ừ nhỉ… phải dùng máy ủi, gàu ngoạm đá… cần cẩu hàng chục tấn…hàng trăm tấn…

–  Phải, phải thế…

Sau khi tranh luận như các bác sĩ hội chẩn một căn bệnh hiểm nghèo, liệt lào gắng chờ đợi, áp tai vào vách đá để lắng nghe tiếng bánh xích của các loại xe trên. Và chẳng phải chờ lâu, cái Lài chợt reo lên lạc giọng:

–  Họ đến rồi! chị Thuận ơi, chúng bay ơi…!

–  Đâu? đâu? Ai cũng nhao nhao, khỏe lên trông thấy, chen nhau mò đến cái phiến đá cái Lài đã áp tai, ngỡ như ở đó vừa nứt ra một lỗ hổng, nhìn thấu suốt ra ngoài. Tôi cũng đến áp tai vào phiến đá ấy. Đúng là mơ hồ có tiếng xích sắt bánh xe, mơ hồ tiếng rung mặt đá. Chúng tôi sung sướng đấm thùm thụp vào lưng nhau, ôm nhau cười ràn rụa nước mắt, hôn vào má nhau chùn chụt; can ho khach san Condotel chắc ở chỗ có ánh sáng, chúng tôi là một lũ điên không hơn. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Giải trí tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply