Suýt quên là Ngải Vân sinh ra ở đây nhỉ

"Đúng thế, Cung Bình, cậu lúc nào mở miệng cũng nói bố mình thế này mẹ mình thế kia… chẳng thấy nói Giày cao gót nữ ý cậu thế nào cả. Hai mấy tuổi rồi còn gì, đừng như trẻ con thế nữa!". Một giọng nữ vang lên, nhanh như bắn súng máy. Đó là cô gái có bộ tóc ngắn tên là Dương Khấu, cũng là bạn đại học với Lục Kiến Nhất.

"Khấu nói đúng quá còn gì, em có thấy vậy không Ngải Vân?"

– cô gái đội mũ len màu vàng đi trước quay người lại hỏi Đồng hồ nam chàng trai có thân hình nhỏ bé, mình mặc chiếc áo khoác lông vũ dày cộp. Chàng trai ấy tên là Ngải Vân, học sau một khóa so với bốn người bạn kia. Ngải Vân không nghe thấy tiếng cô bạn hỏi nên cứ đứng thần người ra nhìn lớp tuyết phủ trắng xóa trên mặt đất.

"Này, Văn Tú hỏi em kìa!" – Cung Bình giật giọng gọi Ngải Vân. Cung Bình cao to đứng cạnh Xe tải Ngải Vân trông chẳng khác gì anh chàng khong lồ và chú lùn. Vậy là cô gái đội mũ len màu vàng tên là Văn Tú. "Chỉ có duy nhất một con đường lên núi thôi!", Ngải Vân chỉ về con đường trước mặt, nói với mọi người mà như đang lẩm nhẩm một mình vậy.

"Suýt quên là Ngải Vân sinh ra ở đây nhỉ. Để cậu ấy dẫn đường đi". Dương Khấu đi đến xoa xoa đầu Ngải Vân chẳng khác gì xoa đầu chú chó cưng của mình. Ngải Vân không tránh, nhưng cũng rụt cổ vì cảm thấy không thoải mái lắm.

"Các bạn nhanh lên, chỉ còn hai tiếng nữa là trời tối đấy. Tớ nhớ ở khu này có một căn nhà gỗ chuyên dành cho những người đi săn ở. Ở đó chắc có củi lửa và đồ ăn, cố lên các bạn ơi!" – Kiến Nhất hua tay ra dáng chỉ huy rồi quay ra đeo chiếc kính râm vào đi tiếp. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Tìm việc tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply