Thằng Tấn bên em còn tệ hơn nữa kìa

Con Hạc sống bên nhà anh Lưu luôn chân , luôn tay , thì bên này thằng Tuân cũng không thiếu gì việc . Nhưng thằng Tấn hơn con Hạc là còn được cha mẹ cho đi học . Nó đi học muộn hơn con nhà người ta . Nhưng hồi đó lớn đầu có đi học cũng chẳng ai quan tâm . Cứ có đi học là tốt rồi .

Câu chuyện bắt đầu từ hai nhà hàng xóm này .

Hai nhà ở bên nhau kể từ khi có nhà máy  . Suốt ngần ấy năm tháng họ không hề có chuyện xích mích xẩy ra .

Chiều nay nhà anh Lưu có tô canh cá nấu dấm . Chị Lưu , tay bưng tô canh ra phía hàng rào :

– Chị Tuân ơi – (người ở đây quen gọi vợ theo tên chồng nhiều người đàn bà đến già có khi quên mất tên thực của mình ) -. Chị Tuân có nhà không đấy ?

Chị Tuân đon đả chạy ra :

– Có chuyện gì không chị Lưu?

– Bữa nay cái Hạc nó nấu được nồi canh cá nấu dấm . Biếu bên chị ăn thử .

Chị Tuân đón tay tô canh , miệng khen:

– Cái Hạc nhà chị giỏi quá .. .

– Cũng năm thì mười họa , có lúc thôi chị Tuân ơi . Nó cho tụi tôi ăn cơm khê , cơm nhão mãi rồi đấy . Mới bữa kia Condotel Tran Phu đó , nó nấu nồi canh cải . Tưởng như kho đấy chị ạ .

– Nó còn nhỏ mà chị . Thằng Tấn bên em còn tệ hơn nữa kìa . Ba nó ác đòn vậy mà nó đâu có sợ . Ngày nào cũng có chuyện em buồn không chịu nổi  .

Chị quay vào trong nhà gọi :

– Thắm đâu rồi , Thắm ơi . Ra bưng tô canh bác Lưu cho vào nhà này. 

website http://dungcuanuong.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Trang trí nhà cửa.

Leave a Reply