Tôi rên rỉ như một con chó bị chủ đuổi ra khỏi nhà

Ôi thiên thần, thiên thần của anh. Hay em là yêu tinh? Chỉ có yêu tinh mới dám vào vương quốc của quỷ.

Tôi rên rỉ như một con chó bị chủ đuổi ra khỏi nhà.

Chương 10

Hôm sau tôi quyết định làm sáng tỏ sự thật. Việc này chắc không khó. Nếu cô gái đêm qua là nàng thì nàng đến đó làm gì? Ngôi biệt thự bí ẩn ấy nhốt con thú nào trong đó? – tôi tự cho mình quyền được hằn học. Và điều cốt yếu là vì sao nàng chạy trốn tôi? Bởi vì với tôi, nàng đã, đang là một phần cuộc đời?

Thực ra tôi chưa bao giờ tìm hiểu xem công việc chính của nàng ở quán bar Cảm giác thiên đường là gì. Chỉ biết ban ngày nàng thường ngồi ở phòng khách, không có một nét nào của gái gọi. Mụ Cúc rất trọng nể nàng. Cách đối xử của mụ với nàng đượm tình mẫu tử hơn là giữa một bà chủ với người Ví nữ làm thuê.

Tôi cố giữ bình tĩnh khi bước đến trước mặt nàng. Thoạt đầu nàng có vẻ bất ngờ, mừng quýnh. Nhưng chưa đầy một phút sau nàng đã lại trở về với nét mặt buồn buồn, hơi bí ẩn.

– Mấy hôm nay anh sống ra sao? – Nàng dịu dàng hỏi thăm tôi. Điều đó khiến tôi thấy rối tung cả lên. Hoặc nàng không hề dính dáng gì đến câu chuyện đêm hôm qua, hoặc nàng có khả năng đóng kịch cực khéo.

– Cảm ơn em, vẫn bình thường.

– Bình thường nghĩa là thế nào?

Nàng ngơ ngác nhìn tôi và cúi xuống:

– Nếu anh không muốn thì em xin lỗi.

Nàng cố kìm một tiếng thở dài. Như chợt nhớ ra tôi bảo:

– Em cứ làm như chúng ta xa nhau lâu lắm rồi ấy. 

http://dungcuanuong.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Thế giới hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Tags:

Leave a Reply