Tôi và chị họ thân nhau lắm

Chị họ

Trịnh Trần

Chị họ sinh sau tôi mười hai ngày. Chị có cái tên chẳng giống ai. Miến. Trịnh Thị Miến. Ngày bé, tôi có mang thắc mắc về cái tên của chị ra hỏi. Chị trả lời tỉnh queo:

– Tại mẹ tao thích ăn miến nên đặt tên tao là Miến.

Chị Miến là con thứ ba trong một gia đình toàn “vịt giời”. Bố chị như cái bóng, ẩn dật và lặng lẽ. Bác không uống rượu, không cờ bạc, chỉ hút thuốc lào.

“Thuốc lào Vĩnh Bảo

Chồng hút vợ say…”

Và cái khói thuốc lào êm say ấy ngấm vào đầu bác những tư tưởng đậm chất nông dân ngày xưa:

“Vịt giời là lũ vịt giời

Lớn lên bay mất than trời nỗi chi.”

Bố chị, không thấy hà khắc và cũng không thấy yêu thương chị.

Chị họ tôi bé như cái tăm, gầy như que củi, lúc còn nhỏ lại hay lè lưỡi nên cả xóm gọi chị là Miến “lè”. Còn tôi là Loan “nhít”. Có mẹ Nhi phải có con “Nhít”, bác hàng xóm bảo thế. Trẻ con cả làng tôi, đứa nào cũng có biệt danh.

Tôi và chị họ thân nhau lắm. Có thể chẳng phải do hợp tính mà bởi cả làng chỉ có tôi và chị là con gái trạc tuổi nhau. Chúng tôi chơi búp bê cùng nhau, chơi đồ hàng cùng nhau. Búp bê thì đích thị là của tôi vì ngày ấy nhà chị nghèo lắm, đến ăn còn không đủ nói gì đến những đồ chơi “xa xỉ” như búp bê. Còn đồ hàng thì hai đứa góp chung, lúc thì quả quất con, lúc thì cây mía “dại”. Hai chị em những ngày mẫu giáo không trông cứ nhẩn nha chơi với nhau suốt được. Chúng tôi lần lượt đóng vai kẻ bán, người biệt thự biển mua mãi mà không thấy chán. Và những lúc chơi cùng tôi chị vẫn thường vuốt tóc những con búp bê của tôi cùng ánh mắt thèm thuồng. Những cây bèo lục bình tước thân làm tóc sao có thể so được với con búp bê nhựa tóc vàng mắt xanh? 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Kinh tế trong website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply