Trợ lý thường ngày của cô Nagel hôm ấy không tới

Chỉ hôm ấy thôi. Trợ lý thường ngày của cô Nagel hôm ấy không tới. Đã đến lúc phải về nhà, nhưng Ben biết mẹ sẽ không tức giận khi biết cậu đã giúp những đứa nhỏ – bà luôn khuyến khích cậu giúp những đứa em ở nhà – và việc pha màu vẽ chắc chắn là hấp dẫn hơn tỉ lần so với việc thồ phân. Krissi nằm trong nhóm những cô bé do cậu quản lý, nhưng dường như cô bé không thích vẽ mà chỉ đưa đi đưa lại cây bút cho tới khi toàn bộ tờ giấy chuyển sang màu nâu đất.

“Em có biết nó trông giống gì không?” Cậu hỏi.

“Anh chàng ngốc,” cô bé nói và bắt đầu cười.

Krissi đang tán tỉnh, dù là trẻ con đi nữa, nhưng ngay từ khi sinh ra cô bé đã dễ thương và cho rằng mọi người sẽ thích mình. Chà, cậu cũng thấy mến cô bé. Chúng nói chuyện với những đoạn ngắt quãng.

Vậy nhà em ở đâu?

Đổ màu, chung cư gold season bôi bôi, quệt quệt. Nhúng bút vào trong nước, và lặp lại.

Gần Salina.

Và em đi cả đoạn đường dài từ đó đến đây để tới trường ư?

Họ chưa xây xong trường ở chỗ em. Năm tới, em sẽ học ở gần nhà.

Đó là cả một đoạn đường dài.

Tiếng ghế kêu cọt kẹt và một bên vai thụt xuống.

Đúng vậy. Em ghét điều này. Sau giờ học, em phải đợi hàng giờ trước khi bố tới đón.

Chà, học vẽ hay đấy.

Chắc vậy. Em thích ba-lê hơn, đó là môn em học vào cuối tuần.

Lớp học ba-lê được nhắc đến rất nhiều. Có lẽ cô bé là một trong những đứa sống trong các ngôi nhà có bể bơi ở sân sau, hoặc nếu không phải bể bơi thì cũng là tấm bạt lò xo. Ben nghĩ đến việc sẽ kể với cô bé về những con bò ở nông trại nhà cậu – xem liệu cô bé có thích động vật không – nhưng dường như cậu đã quá cởi mở với cô bé. Bởi Krissi vẫn còn là trẻ con, cô bé nên là người cố gắng tạo ấn tượng mới phải. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Giáo dục hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://dungcuanuong.com

Leave a Reply