Văn Long vẫn luôn cho rằng mình là một người cứng cỏi

Bởi vậy, tan học đi qua cầu vượt là thời gian hạnh phúc nhất của Văn Long. Đó là khoảng thời gian mà cậu được ung dung và tự do tự tại. Lúc thì cậu dừng lại sờ đầu con chó nhỏ, lúc lại ngắm nghía mấy con cá vàng…

 

Hôm nay tan học, Văn Long đi đến gần cầu vượt, từ xa đã thấy một nhóm người đang tụ tập ỏ đó.

 

– Chuyện gì mà náo nhiệt thế nhỉ? Văn Long vội vàng bước lại gân, len nhanh vào bên trong.

 

– Ối! Nhìn thấy cảnh tượng trước Biệt thự biển Nha Trang mặt, Văn Long bất giác kêu lên. Trước mặt cậu là hai mẹ con rất đáng thương, người mẹ bế đứa con quỳ trên mặt đất, đứa con gây giơ xương. Trước mặt họ đặt một tờ giấy, trên đó viết đặc những chữ. Bên cạnh tờ giấy là một cái bát, trong đó đựng mấy đồng xu lẻ.

 

Mọi người đều đọc chữ trên tờ giấy, ai cũng chặc lưỡi thương cảm. Thì ra đứa bé đáng thương này bị mắc chứng thiếu máu, cần một số tiền lớn để điều trị.

 

Văn Long vẫn luôn cho rằng mình là một người cứng cỏi, nhìn thấy cảnh này cũng thấy sống mũi cay cay, nước mát suýt nữa thì tràn ra. Cậu sờ hết các túi của mình, chỉ tìm ra được 6 nghìn, bỏ vào cái bát.

 

– 6 nghìn, đối với bọn họ mà nói chỉ như muối bỏ biển, làm thế nào để giúp họ quyên góp được nhiều hơn nhỉ? – Văn Long cau mày suy nghĩ.

 

– Ơ rê ka! Tìm ra rồi… Cậu nghĩ đến Minh Phương biết kéo violon, Trúc Giang biết hát – Hay là mời họ tới đây biểu diễn, giống như các ngôi sao biểu diễn từ thiện, để người ta quyên góp nhiều tiền hơn… 

Xem thêm bài viết trong mục Chứng khoán tại website http://dungcuanuong.com

Leave a Reply